Tuesday, May 31, 2016

Hãy đặt gánh nặng xuống


Marty đến tham dự buổi hội thảo về đề tài “Xả hết để theo chúa”. Là một kỹ sư vi tính, anh đã bỏ công việc trong một công ty lớn để thành lập một công ty riêng. Công việc phát triển tốt đẹp, anh ký hợp đồng với chính phủ để cung cấp các dịch vụ về tin học nhưng cuộc đời anh cũng bước vào một khúc rẽ mới. Anh nói:
- Thưa bà, trước đây tôi có nhiều thời gian cho mọi việc, thời gian làm việc, thời gian nghỉ ngơi, thời gian cho vợ con, nhưng bây giờ thì không còn gì nữa. Tôi làm việc từ sáng đến tối, nhiều khi thâu đêm suốt sáng cho kịp kỳ hạn.
Tuần qua tôi phải ngủ luôn ở văn phòng để tiết kiệm giờ giấc. Huyết áp của tôi lên cao và bác sĩ bắt tôi phải xả bỏ tất cả nếu muốn tránh bệnh đau tim, Hôm nay tôi đến tham dự buổi hội thảo này để học phương pháp “Xả bỏ” chứ không phải “Theo chúa” vì tôi không tin ở quyền năng này. Tôi có cảm giác như hiện nay mình đang theo đuổi một cái gì đó, nhưng nó chạy nhanh quá, bắt không kịp. Bà nghĩ sao?
- Để tôi kể cho anh nghệ một câu chuyện như sau: Có một người đi xe lửa, vì là một hành trình rất dài nên anh mua vé ngồi chỗ thật tốt. Xe lửa được điều khiển bởi một nhân viên hỏa xa lanh nghề nên chạy rất êm; nhưng thay vì đặt hành lý của mình xuống, người nọ lại cứ ôm khư khư trên người: đầu ông ta đội một chiếc vali lớn, trên đùi đặt một xách tay rất nặng, hai tay ôm hai túi hành lý khổng lồ. Anh nghĩ sao về hình ảnh đó?
- Thật đáng buồn cười chứ sao.
- Theo anh thì người đó phải làm gì?
- Dĩ nhiên ông ta phải đặt tất cả hành lý xuống chứ ai lại ôm mãi hành lý trong chuyến đi dài như vậy.
- Tại sao?
- Xe lửa chuyên chở tất cả, hành khách đâu cần ôm hành lý trên tay.
- Đúng thế. Trường hợp của anh cũng như vậy, nên anh cần xả bỏ hết đi.
- Tôi không hiểu bà muốn ám chỉ điều gì?
- Hãy trút tất cả hành lý của anh xuống, chuyến xe lửa cuộc đời đã chuyên chở nó rồi.
- Hành lý của tôi ư? Ý bà là gì?
- Anh hãy kể cho tôi nghe những điều đang làm anh bận tâm hiện này, trí óc anh đang nghĩ gì?
- Tôi đang nghĩ đến bộ mặt của nhân viên chính phủ khi tôi cho họ biết chương trình điện toán chưa hoàn tất. Tôi đang lo lắng về những giao kèo trong thời gian sắp tới. Tôi cảm thấy khó chịu về nhân viên trong công ty của tôi, lúc làm, lúc nghỉ, có lúc chăm chỉ, khi lại lười biếng, Tôi đang lo tiền học phí cho con gái tôi ở đại học, tiền bảo hiểm xe hơi cho đứa con trai lớn và việc sửa chữa căn nhà chúng tôi mới mua.
- Đó chính là những hành lý mà anh phải đặt xuống.
- Thưa bà, xe lửa là một chuyện vì nó có người điều khiển và đi trên một lộ trình nhất định. Cuộc đời đâu giản dị như thế, ai sẽ chỉ huy công việc của tôi? Ai sẽ chịu trách nhiệm về công ty của tôi? Tôi chứ ai, tôi đang điều khiển chuyến xe công việc của tôi, tôi phải chịu trách nhiệm về công ty của tôi cũng như mọi thứ liên quan đến nó.
- Đúng thế, anh chỉ có thể kiểm soát được việc làm của mình chứ không kiểm soát được kết quả của nó.
- Bà nghĩ rằng có sự khác biệt hay sao? Theo ý tôi thì mọi kết quả đều do hành động mà ra.
- Vậy sao? Phải chăng kết quả công việc của anh đều tùy thuộc vào số lượng thời giờ mà anh ngồi trước cái máy vi tính? Hãy đi sâu hơn vào chi tiết: Phải chưng sản phẩm của công việc anh làm còn tùy thuộc vào những yếu tố khác như mức độ ánh sáng nơi phòng làm việc. Không có ánh sáng, anh không thể nhìn thấy gì và dĩ nhiên không thể làm việc được. Phải chăng công việc chỉ có thể trôi chảy tốt đẹp nếu không có các trở ngại? Phải chăng anh càng thoải mái, xả giãn nhiều thì công việc của anh càng nhẹ nhàng đi? Tình trạng và thái độ của nhân viên làm việc với anh cũng quan trọng không kém. Phải chăng họ làm việc vì sự hối thúc để sản xuất một số lượng nào đó hay làm việc với một ý muốn là góp phần vào việc xây dựng công ty? Thái độ của nhân viên định giá phẩm chất của công việc, và phẩm chất của sản phẩm bảo đảm cho tương lai công ty. Tóm lại, có vô số điều kiện khác nhau chi phối mà anh không thể kiểm soát hết được, do đó anh chỉ có thể làm việc hết sức mình và chấp nhận mọi kết quả.
- Nếu nói như vậy thì mọi vật đều như tình cờ hay sao?
- Không, không phải vậy. Trên đời này không có gì xảy ra một cách tình cờ hết. Có một trí thông minh đại đồng điều hành tất cả, Cái trí thông minh này không bao giờ ngủ và cũng không hề nghỉ hè, ái trí này xoay chuyển vũ trụ và xếp đặt guồng máy phức tạp của đời sống, trao đổi các sức mạnh linh động giữa các sinh vật và loài thảo mộc, sự xuất hiện cũng như tan biến của các hành tinh, mặt trời, mặt trăng, mùa hè cũng như mùa đông. Anh có thể gọi trí thông minh này là định luật vũ trụ hay Thượng Đế tùy theo quan niệm của anh.
- Xin lỗi bà, tôi là người cần được chứng minh cụ thể trước khi tin tưởng điều gì
- Được rồi, anh có biết hiện nay các lá phổi, trái thận hay gan của anh đang hoạt động như thế nào không? Có lẽ là không, nhưng công việc đó vẫn tiếp diễn mà anh coi là điều tự nhiên. Anh không thể kiểm soát các diễn trình đang ảy ra bên ttrong cái mà anh gọi là thể xác của anh. Thân thể của anh là một cơ quan kỳ diệu đang hoạt động mà không cần sự đồng ý hay kiểm soát của anh, nhưng tất cả đều hoạt động cho một mục đích chung là duy trì sự sống cho anh. CŨng giống như hàng tỷ tế bào trong cơ thể của anh thì chúng ta cũng là một tế bào bé nhỏ trong một thể xác vĩ đại của vĩ trụ. Chúng ta đều là một phần trong cái Toàn Thể mà chúng ta có thể gọi bằng danh từ gì cũng được. Do đó bộ óc của chúng ta, bàn tay của chúng ta không được tạo ra để làm gì riêng cho chúng ta mà để góp phần vào sự vận hành chung của tất cả. Nếu chúng ta cứ nghĩ rằng chúng ta là những cá nhân riêng rẽ thì chúng ta đã đi sai đường rồi. Này ông bạn, chúng ta không thể kiểm soát được khi chúng ta bước vào đời hay lúc chúng ta rời khỏi cuộc đời, thì tại sao chúng ta lại nghĩ rằng mình có thể kiểm soát được phần ở giữa?
- Thưa bà, phải thú thật là câu nói của bà về cái khoảng giữa đó đã đập mạnh vào đầu óc của tôi. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi nghĩ đến điều đó, thưa bà năm nay tôi đã 45 tuổi rồi mà tôi chưa hề biết sợ hãi một cái gì cả.
- Anh may mắn đã nhận thức được điều này lúc 45 tuổi, biết bao người khác đã thấy gì đâu. Để xả giãn, tôi đề nghị anh nên ghi tên học một lớp Yoga, quanh vùng này có rất nhiều lớp dạy Yoga rất tốt.
- Điều đó có cần thiết không? Tôi vẫn thường tập thể dục mỗi khi có dịp.

- Điều anh cần là sự thoải mái, xả giãn và Yoga có thể giúp anh được. Anh không cần phải tin tôi mà hãy tự trải nghiệm điều này, ngay trong thời gian đầu anh sẽ học làm xả giãn cả thể xác lẫn thể trí. Hãy phân tích những việc anh làm trong công sở, bất cứ điều gì mà anh và các nhân viên có thể làm thật tốt trong giờ làm việc thì hãy cứ giữ như vậy, và bỏ hết đi những cái thừa thãi còn lại. Anh hãy tùy nghi mà sắp đặt các nhu cầu và ham muốn cho hợp lý. Đừng tham lam làm việc quá sức mình, anh hãy thực hành Yoga một cách đều đặn rồi nên dành một khoảng thời gian lúc vừa thức dậy và trước khi đi ngủ để tham thiền. Chỉ cần làm khoảng vài phút mỗi ngày cũng đủ, nhưng phải thật đều đặn. Thầy dạy Yoga sẽ chỉ dẫn cho anh cách tọa thiền, khi trí anh đã định, tâm anh cởi mở, thể xác anh thoải mái thì những sức mạnh ở trên cao sẽ tuôn xuống cho anh. Kết quả là anh sẽ làm được nhiều việc tốt và chắc chắn huyết áp của anh sẽ thuyên giảm. Qua việc tập Hatha Yoga và thực hành thiền định hàng ngày, anh sẽ dần dần cởi bỏ cái tư tưởng rằng Marty là người đang điều hành màn kịch hàng ngày. Nếu cần, anh nên đọc thêm Thánh Kinh để có thể nắm vững được các động lực mạnh mẽ đằng sau câu châm ngôn: “Các con chỉ có thể kiểm soát được hành động nhưng không kiểm soát được kết quả”
---Trích "Minh triết trong đời sống"

Monday, May 9, 2016

Kỷ niệm 62 năm chiến thắng Điện Biên Phủ, xin giới thiệu một cuốn sách viết về Đại tướng Võ Nguyên Giáp của tác giả người Pháp, Georges Boudarel.
"Trong quan niệm của G. Boudarel, Võ Nguyên Giáp là sự kế thừa có chọn lựa những tư tưởng quân sự của các nhà cách mạng hiện đại như Lênin và Mao Trạch Đông cũng như các nhà chiến lược quân sự kinh điển như Clausewitz và Tôn Tử mặc dù khi trai trẻ, nhà giáo dạy lịch sử trẻ tuổi lại rất say mê Napoléon. Nhưng trên hết, Võ Nguyên Giáp là sự vận dụng trung thành với tư tưởng của Hồ Chí Minh cũng là của Đảng về Chiến tranh nhân dân Việt Nam mà cuộc Chiến tranh Đông Dương lần thứ nhất là một thành công. Vì thế, sự quan sát, phân tích và dự báo của G. Boudarel trở nên sắc sảo và thuyết phục...

Wednesday, May 4, 2016

Lời răn số 10: Nguyện cầu trở thành con người đúng nghĩa



Khi đối diện với một thảm kịch tang thương hay một tai họa hiểm nghèo, ai mà không hướng lời van xin về một Đấng Tối Cao? Ai mà không cầu nguyện khi bị vây hãm với thần chết, với bệnh hiểm, với những huyền bí ngoài sự hiểu biết của con người? Cái trực giác sâu kín này đã đến từ đâu, mà mỗi con người hay thú vật đều phải dùng đến trong những giờ phút hiểm nguy? 

Lời răn số 9: Hành động ngay bây giờ



Những giấc mộng của tôi sẽ là vô nghĩa 
Những giấc mộng của tôi sẽ là vô nghĩa, những kế hoạch của tôi sẽ là cát bụi, những mục tiêu của tôi sẽ là vô vọng. Tất cả sẽ không có một giá trị gì nếu tôi không theo đuổi chúng bằng hành động. 
Và nó sẽ hành động ngay bây giờ. 

Lời răn số 8: Hôm nay tôi sẽ gia tăng giá trị của con người tôi gấp trăm lần.



Hôm nay tôi sẽ gia tăng giá trị của con người tôi gấp trăm lần. 
Một chiếc lá tơ hèn mọn nhờ cái biến chế mầu nhiệm của con sâu mà trở thành tơ lụa. 
Một đống bùn lầy nhờ cái sáng tạo kỳ diệu của con người mà trở thành một lâu đài. 
Một thân cây cằn cỗi nhờ cái tài năng diễm ảo của người nghệ nhân mà trở thành một tác phẩm nghệ thuật. 

Lời răn số 7: Luôn mỉm cười với thế gian




Tôi sẽ cười với thế gian. 
Không một sinh vật nào trên trái đất có thể cười, ngoại trừ con người. Cây cối có thể chảy mủ khi bị chặt; thú vật có thể la khóc khi bị thương tích; nhưng chỉ con người mới có được phần thưởng quý báu là khả năng cười, một khả năng hoàn toàn trong sự lựa chọn của tôi. Từ hôm nay tôi sẽ tập cái thói quen cười này. 
Khi tôi cười, bao tử của tôi tiêu hoá tốt hơn, khi tôi cười, gánh nặng trên đôi vai tôi nhẹ hẳn đi; khi tôi cười, liều thuốc bổ đó làm cho tôi trường thọ. Tôi đã nắm được bí quyết vĩ đại của đời sống và sức khỏe. 

Lời răn số 6: Hãy làm chủ mọi cảm xúc của mình



Hôm nay tôi sẽ làm chủ mọi cảm xúc của tôi. 
Thủy triều dâng lên rồi thuỷ triều lại rút xuống. Mùa Hè đi thì mùa Đông đến. Tia nắng ấm áp không còn thì cơn gió lạnh thổi qua. Mặt trời mọc rồi lặn. trăng khuyết rồi đầy. 
Những con chim vui chơi rồi bay mất. Hoa nở rồi tàn. Gieo mạ hôm nay rồi mùa gặt ngày mai. Tất cả thiên nhiên là một chu kỳ của nhiều trạng thái, cảm xúc, và tôi củng chỉ là một phần của thiên nhiên. Như ngọn thủy triều, cảm xúc tôi sẽ dâng cao, cảm xúc tôi sẽ rút thấp. 

Lời răn số 5: Hãy sống như đây là ngày cuối cùng



Hôm nay tôi sẽ sống như đây là ngày cuối cùng cũa tôi. 
Và tôi sẽ phải làm những gì đây trong cái thời giờ quý báu còn lại của quãng đời này? Trước hết, tôi sẽ đậy kín chai nước của đời tôi, không để một giọt nước sông nào có thể đổ ra trên cát. Tôi sẽ không hoang phí một giây phút nào than khóc cho những bất hạnh của ngày hôm qua, bởi vì tôi không dại gì vất thêm những trái táo tốt vào đống táo đã hư nữa. 

Lời răn số 4: Tôi là sáng tạo nhiệm mầu của thiên nhiên



Tôi là một sáng tạo nhiệm mầu của thiên nhiên. Từ thuở hoang sơ của kiếp người, chưa có một sinh vật nào giống tôi, có cái trí óc tôi, trái tim tôi, cặp mắt tôi, bàn tay tôi, mái tóc tôi và môi cười tôi. Từ trước đến nay, chưa hề có, ngày hôm nay không hề có và ngày mai cũng không. Không ai có thể đi, có thể nói, có thể nghĩ y như tôi. Tất cả nhân loại là anh em của tôi nhưng tôi vẫn là một khác biệt với tất cả. Tôi là một sáng tạo độc nhất. 
Tôi là một sáng tạo nhiệm mầu của thiên nhiên. 

Lời răn số 3: Kiên trì theo đuổi mục tiêu



Tôi sẽ kiên trì theo đuổi mục tiêu cho đến khi thành công. 
Ở Tây Ban Nha, người ta thường thử đởm lược của mỗi con bò rừng bằng cách để nó tấn công vào những người đấu bò. Mỗi lần tấn công, con bò bị phóng một mũi gươm nhọn bén. Giá trị và đởm lược của con bò được định lượng bằng số lần con bò cố gắng tiếp tục tấn công dù bị đau đớn vì những mũi gươm. Tôi hiểu rằng mỗi ngày tôi đều bị thử thách trong đời sống giống như con bò bị định giá. Và nếu tôi tiếp tục tấn công, tiếp tục cố gắng, tiếp tục đi tới, tôi sẽ thành công. 
Tôi sẽ kiên trì theo đuổi mục tiêu cho đến khi thành công. 

Lời Răn số 2: Chào đón ngày hôm nay bằng yêu thương từ tận đáy tim mình



Tôi xin đón chào ngày hôm nay bằng yêu thương từ tận đáy tim. 
Tôi xin đón chào ngày hôm nay bằng yêu thương từ tận đáy tim. Bởi vì yêu thương là bí quyết cao lớn nhất cho mọi thành công trong doanh nghiệp. 
Sức mạnh của bắp thịt có thể cắt xuyên áo giáp và hủy diệt sự sống; nhưng chỉ có yêu thương mới đủ mạnh để mở rộng tim người. Cho đến khi tôi thấu đáo được nghệ thuật của yêu thương, tôi chỉ là một tên lái buôn nhỏ nhoi trên chợ nghèo tỉnh lẻ. Tôi sẽ dùng yêu thương là vũ khí chính yếu và không ai giao tiếp với tôi có thể đương đầu với sức mạnh của yêu thương.  

Lời Răn số 1: Thành Công Là Một Hành Trình



Thành Công Là Một Hành Trình 
Không Phải Là Một Chổ Đến  Ngày hôm nay, tôi bắt đầu một cuộc đời mới.  Ngày hôm nay, tôi lột bỏ lớp da sần sùi ngày cũ, đã bị quá nhiều vết sẹo của thương tích từ những thất bại và nghèo hèn. Ngày hôm nay, tôi hồi sinh trong một vườn cây trái sung mãn với những hoa quả cho tất cả mọi người.  Ngày hôm nay, tôi sẽ hái lấy những quả nho ngon ngọt của sự khôn ngoan, từ những cành cao nhất. Đây là những thành quả mà bao cao nhân đã lo trồng trọt từ nhiều thế hệ tiếp nối.  Ngày hôm nay, tôi sẽ hưởng thụ toàn vẹn cái thơm ngon của những chùm nho này. Rồi với tất cả cẩn trọng, tôi sẽ để những hạt giống nẩy mầm tự đáy tâm hồn và một đời mới sẽ đâm chồi nẩy mộng. 

Monday, May 2, 2016

Bài học số 7: Không hoài nghi

Mùa xuân đã qua, kỳ thi cuối cùng sắp đến. Chuyện tìm việc của Lưu Bị vẫn không chút khả quan. Cậu hỏi đi hỏi lại Quan Vũ và Trương Phi:
- Các anh nói xem, vì sao tôi không thể kiếm được nơi nhận mình?
Trương Phi không khách khí:
- Anh xem lại mình đi, suốt ngày ủ ê, ai còn muốn nhận?
Quan Vũ cũng nói:

Bài học số 6: Dùng tất cả lực lượng

Đến năm thứ tư, dường như sinh viên ai cũng lo lắng về việc làm, người nào cũng bận rộn và hoang mang. Lưu Bị cũng vậy, kỳ nghỉ đông đến mà chuyện việc làm vẫn không có manh mối gì. Một buổi chiều thứ sáu, vừa trở về từ chợ tìm kiếm tài năng, Lưu Bị ngồi ngây trong sân trường. Cậu đã tham gia chợ bao lần, đã bao lần đăng ký, đã bao lần nộp đơn, song không hề có hồi âm. Bất giác, cậu để ý, cách cậu chừng trăm mét có một chú nhóc đang rải cát làm đường, cạnh chú nhóc là chiếc xe hơi đồ chơi. Chú nhóc cầm chiếc xẻng nhựa đào hăng say. Mặt trời lên cao, sau lưng chú bé là con đường cát nhỏ rất đẹp, có cả cầu bắc qua. Song, một hòn đá lớn chợt xuất hiện chắn ngang con đường cát. Chú nhóc bắt đầu đào cát quanh hòn đá, sau đó ôm lấy hòn đá định nhấc đi. Chú nhóc quá nhỏ mà hòn đá quá lớn

Bài học số 5: Bí mật trong vỏ trứng

Năm thứ tư, đã gần ngày tốt nghiệp, Lưu Bị chợt gặp thầy Lư Thực ở siêu thị. Hồi đó thầy Lư đã thôi dạy và làm quản lý cho một công ty của nhà trường. Lưu Bị tới gần thầy và xách đồ giúp thầy. Họ cùng nhau rời siêu thị, nhà thầy Lư ở tầng dưới toà lầu. Thầy Lư Thực nói:
- Vào nhà tôi đi, cùng ăn cơm cho vui!
Lưu Bị do dự mấy giây, mặt đỏ nhừ, khẽ gật:
- Dạ vâng!

Bài học số 4: Làm một người được yêu mến

Mới học được một tuần, Lưu Bị bị mời lên phòng giám hiệu vì đánh nhau. Vừa hay thầy Lư Thực đi qua. Thầy nhìn Lưu Bị một cái rồi hỏi thầy giám hiệu:
- Nó làm sao vậy?
Thầy giám hiệu nói:
- Bạn cùng phòng báo cáo nó rất thích gây gổ. Nhập học có mấy hôm đã đánh nhau ba trận. Anh xem cái tướng mạo kia, tóc tai với lông mi cứ dựng ngược lên!

Bài học số 3: Tâm huyết thu về hạnh phúc

Người dạy cua thứ ba cho Lưu Bị là nhà kinh tế học nổi tiếng Lư Thực, khi đó cậu vừa bước chân vào trường. Lư Thực bước lên bục giảng, cười với lớp sinh viên mới:
- Là một giảng viên, tôi hy vọng trở thành mentor (cố vấn thân thiết ) để chỉ dẫn, giúp đỡ các anh chị. Còn có thật sự thành tài hay không, quan trọng là các anh chị. Thầy Lư Thực còn nói, bốn năm đại học không chỉ để đọc sách, càng không phải để kiếm một mảnh văn bằng, mà là thu nhận một vision (tầm nhìn ) cùng tư duy logic.
- Có ai ở đây từng chơi dế chọi chưa?
Một sinh viên nam tên là Công Tôn đáp:

Bài học số 2: Tự cứu rồi trời cứu

Cái tên "Đại học Quản lý quốc tế Trường Giang" có gốc tích từ lời đề từ trong Tam quốc diễn nghĩa: "Trường Giang cuồn cuộn chảy về đông". Đây là một trường nổi tiếng quốc tế, từng đào tạo không biết bao anh hùng hào kiệt. Ông chú Lưu Nguyên Khởi hay tin cháu mình đỗ đại học, bèn bảo với chị dâu:
- Thằng này sẽ làm cha nó mát lòng nơi chín suối. Chỉ có chị sẽ thật vất vả. Từ giờ học phí của nó để em lo!

Bài học số 1: Vận mệnh là quả trứng chim ưng trong ổ gà

Nói về cuộc đời, thành hay bại đều tại tâm. Nói một cách dễ hiểu, bất kể là con nhà quyền quý hay con nhà nông, xuất thân từ công nhân hay tư sản, mỗi người đều phải đưa ra quyết định của chính mình. Quyết định của bản thân quyết định thành bại, quyết định vận mệnh. Trong tâm lý học có một câu kinh điển giải thích quan hệ qua lại giữa tư tưởng và vận mệnh:"Gieo hạt tư tưởng, thu hoạch hành vi; gieo hạt hành vi, thu hoạch tập quán; gieo hạt tập quán, thu hoạch tính cách; gieo hạt tính cách, thu hoạch vận mệnh." Cuộc đời xuất thân từ bần nông của Lưu Bị là một minh chứng rõ ràng cho câu nói trên. Lưu Bị là học sinh ở thành phố Trác Châu tỉnh Hà Bắc, vì cha mất sớm, mẹ nuôi rau cháo qua ngày nên cậu sống rất khổ sở. Lên cấp ba, một tối đi học về muộn, thấy mẹ vẫn khâu giày trong ánh đèn mờ mờ, cậu bảo:
- Mẹ, hôm nay trời lạnh lắm, mẹ ngủ sớm chút đi!